Eastern Mennonite University

Level III

Chapter 3
Listening Speaking

IC3

IC3 | TIF | IT | TOEFL | Best Answer
Language Lessons
Assessment

Topic: Health/ Sức Khoẻ/ سلامت و بهداشت

 

Guiding Question:

What are effective pathways to health in your culture?

Câu hỏi hướng dẫn:

Cách nào có hiệu quả để giữ gìn sức khoẻ trong văn hoá của bạn?

 

سوال راهنما: راه های موثّر دستیابی به سلامت و بهداشت در فرهنگ شما کدامند؟

 

 

 

Skills:

In this chapter you will do these things:

English Language Skills:

  • Brainstorming
  • Categorizing Facts, Myths, Emotion and Prejudice
  • Acronyms
  • Vocabulary Related to HIV/AIDS
  • Cloze Exercise
  • English Stress and Intonation Patterns in Words
  • Reader’s Theater
  • True or False Quiz on HIV/AIDS Facts

IC3 Skills: Stigma and Discrimination Because of HIV/AIDS  

Taking It Further: Societal Damage Caused by SARS

Intercultural Communicative Competence

Stigma and Discrimination Because of HIV/AIDS

While 1981 is generally referred to as the beginning of the HIV/AIDS epidemic, scientists believe that HIV was present years before the first case was brought to public attention.

On June 5, 1981, the United States Centers for Disease Control and Prevention issued its first warning about a relatively rare form of pneumonia among a small group of young gay men in Los Angeles, which was later determined to be AIDS-related. Since that time, more than 65 million people have been infected with HIV worldwide, including 39.5 million estimated to be living with HIV/AIDS today. The Global HIV/AIDS Timeline is designed to serve as an ongoing reference tool for the many political, scientific, cultural, and community developments that have occurred over the history of the epidemic. ( http://www.kff.org/hivaids/timeline/hivtimeline.cfm)

Discussion: Discuss the following questions and explain your answers. You may want to read the following articles before the discussion, or you may want to discuss the questions then read the articles and see if any of your answers should be changed or explained further.

1. When people in the region where you live hear about someone contracting HIV or AIDS, what are the attitudes and feelings that people display?

2. Why do people have these attitudes and feelings?

3. Is the public in your area well-informed about HIV/AIDS? How do they get their information?

4. The HIV/AIDS epidemic has been somewhere in the world since before 1981. Have you seen attitudes and feelings change over the years? Why or why not?

HIV/AIDS: Stigma and Discrimination

http://www.avert.org/aidsstigma.htm

From the moment scientists identified HIV and AIDS, social responses of fear, denial, stigma and discrimination have accompanied the epidemic. Discrimination has spread rapidly, fuelling anxiety and prejudice against the groups most affected, as well as those living with HIV or AIDS. It goes without saying that HIV and AIDS are as much about social phenomena as they are about biological and medical concerns. Across the world the global epidemic of HIV/AIDS has shown itself capable of triggering responses of compassion, solidarity and support, bringing out the best in people, their families and communities. But the disease is also associated with stigma, repression and discrimination, as individuals affected (or believed to be affected) by HIV have been rejected by their families, their loved ones and their communities. This rejection holds as true in the rich countries of the north as it does in the poorer countries of the south.

Stigma is a powerful tool of social control. Stigma can be used to marginalize, exclude and exercise power over individuals who show certain characteristics. While the societal rejection of certain social groups (e.g. 'homosexuals, injecting drug users, sex workers') may predate HIV/AIDS, the disease has, in many cases, reinforced this stigma. By blaming certain individuals or groups, society can excuse itself from the responsibility of caring for and looking after such populations. This is seen not only in the manner in which 'outsider' groups are often blamed for bringing HIV into a country, but also in how such groups are denied access to the services and treatment they need.

Why is there stigma related to HIV and AIDS?

In many societies people living with HIV and AIDS are often seen as shameful. In some societies the infection is associated with minority groups or behaviors, for example, homosexuality. In some cases HIV/AIDS may be linked to 'perversion' and those infected will be punished. Also, in some societies HIV/AIDS is seen as the result of personal irresponsibility. Sometimes, HIV and AIDS are believed to bring shame upon the family or community. And whilst negative responses to HIV/AIDS unfortunately widely exist, they often feed upon and reinforce dominant ideas of good and bad with respect to sex and illness, and proper and improper behaviors.

Factors which contribute to HIV/AIDS-related stigma:

  • HIV/AIDS is a life-threatening disease
  • People are scared of contracting HIV
  • The disease's is associated with behaviors (such as sex between men and injecting drug-use) that are already stigmatized in many societies
  • People living with HIV/AIDS are often thought of as being responsible for becoming infected
  • Religious or moral beliefs lead some people to believe that having HIV/AIDS is the result of moral fault (such as promiscuity or 'deviant sex') that deserves to be punished.

 

“My foster son, Michael, aged 8, was born HIV-positive and diagnosed with AIDS at the age of 8 months. I took him into our family home, in a small village in the south-west of England. At first relations with the local school were wonderful and Michael thrived there. Only the head teacher and Michael's personal class assistant knew of his illness.”

“Then someone broke the confidentiality and told a parent that Michael had AIDS. That parent, of course, told all the others. This caused such panic and hostility that we were forced to move out of the area. The risk is to Michael and us, his family. Mob rule is dangerous. Ignorance about HIV means that people are frightened. And frightened people do not behave rationally. We could well be driven out of our home yet again.” - Debbie - speaking to the National AIDS Trust, UK, 2002

Sexually transmitted diseases are well known for triggering strong responses and reactions. In the past, in some epidemics, for example TB, the real or supposed contagiousness of the disease has resulted in the isolation and exclusion of infected people. From early in the AIDS epidemic a series of powerful images were used that reinforced and legitimized stigmatization.

  • HIV/AIDS as punishment (e.g. for immoral behaviour)
  • HIV/AIDS as a crime (e.g. in relation to innocent and guilty victims)
  • HIV/AIDS as war (e.g. in relation to a virus which need to be fought)
  • HIV/AIDS as horror (e.g. in which infected people are demonized and feared)
  • HIV/AIDS as otherness (in which the disease is an affliction of those set apart)

Together with the widespread belief that HIV/AIDS is shameful, these images represent 'ready-made' but inaccurate explanations that provide a powerful basis for both stigma and discrimination. These stereotypes also enable some people to deny that they personally are likely to be infected or affected.

Forms of HIV/AIDS-related stigma and discrimination

In some societies, laws, rules and policies can increase the stigmatization of people living with HIV/AIDS. Such legislation may include compulsory screening and testing, as well as limitations on international travel and migration. In most cases, discriminatory practices such as the compulsory screening of 'risk groups', both advance the stigmatization of such groups as well as creating a false sense of security among individuals who are not considered at high-risk. Laws that insist on the compulsory notification of HIV/AIDS cases, and the restriction of a person's right to anonymity and confidentiality, as well as the right to movement of those infected, have been justified on the grounds that the disease forms a public health risk.

Perhaps as a response, numerous countries have now enacted legislation to protect the rights and freedoms of people living with HIV and AIDS and to safeguard them from discrimination. Much of this legislation has sought to ensure their right to employment, education, privacy and confidentiality, as well as the right to access information, treatment and support.

Governments and national authorities sometimes cover up and hide cases, or fail to maintain reliable reporting systems. Ignoring the existence of HIV and AIDS, neglecting to respond to the needs of those living with HIV infection, and failing to recognize growing epidemics in the belief that HIV/AIDS 'can never happen to us' are some of the most common forms of denial. This denial fuels AIDS stigma by making those individuals who are infected appear abnormal and exceptional.

Stigma and discrimination can arise from community-level responses to HIV and AIDS. The harassing of individuals suspected of being infected or of belonging to a particular group has been widely reported. It is often motivated by the need to blame and punish and in extreme circumstances can extend to acts of violence and murder. Attacks on men who are assumed gay have increased in many parts of the world, and HIV and AIDS related murders have been reported in countries as diverse as Brazil, Colombia, Ethiopia, India, South Africa and Thailand. In December 1998, Gugu Dhlamini was stoned and beaten to death by neighbors in her township near Durban, South Africa, after speaking out openly on World AIDS Day about her HIV status.

Women and stigma

The impact of HIV/AIDS on women is particularly acute. In many developing countries, women are often economically, culturally and socially disadvantaged and lack equal access to treatment, financial support and education. In a number of societies, women are mistakenly perceived as the main transmitters of sexually transmitted diseases (STDs). Together with traditional beliefs about sex, blood and the transmission of other diseases, these beliefs provide a basis for the further stigmatization of women within the context of HIV and AIDS

HIV-positive women are treated very differently from men in many developing countries. Men are likely to be 'excused' for their behaviour that resulted in their infection, whereas women are not.

“ My mother-in-law tells everybody, 'Because of her, my son got this disease. My son is a simple as good as gold-but she brought him this disease. ”- HIV-positive woman, aged 26, India –

In India, for example, the husbands who infected them may abandon women living with HIV or AIDS. Rejection by wider family members is also common. In some African countries, women, whose husbands have died from AIDS-related infections, have been blamed for their deaths.

Families

In the majority of developing countries, families are the primary caregivers to sick members. There is clear evidence of the importance of the role that the family plays in providing support and care for people living with HIV/AIDS. However, not all family response is positive. Infected members of the family can find themselves stigmatized and discriminated against within the home. There is also mounting evidence that women and non-heterosexual family members are more likely to be badly treated than children and men.

“My mother-in-law has kept everything separate for me-my glass, my plate, they never discriminated like this with their son. They used to eat together with him. For me, it's don't do this or don't touch that and even if I use a bucket to bathe, they yell - 'wash it, wash it'. They really harass me. I wish nobody comes to be in my situation and I wish nobody does this to anybody. But what can I do? My parents and brother also do not want me back. ”

- HIV-positive woman, aged 23, India

Employment

While HIV is not transmitted in the majority of workplace settings, the supposed risk of transmission has been used by numerous employers to terminate or refuse employment. There is also evidence that if people living with HIV/AIDS are open about their infection status at work, they may well experience stigmatization and discrimination by others.

“ Nobody will come near me, eat with me in the canteen, nobody will want to work with me, I am an outcast here. ” - HIV positive man, aged 27, India -

Pre-employment screening takes place in many industries, particularly in countries where the means for testing are easily available and affordable.

In poorer countries screening has also been reported as taking place, especially in industries where health benefits are available to employees. Employer-sponsored insurance schemes providing medical care and pensions for their workers have come under increasing pressure in countries that have been seriously affected by HIV and AIDS. Some employers have used this pressure to deny employment to people with HIV or AIDS.

“Though we do not have a policy so far, I can say that if at the time of recruitment there is a person with HIV, I will not take him. I' ll certainly not buy a problem for the company. I see recruitment as a buying-selling relationship. If I don't find the product attractive, I'll not buy it.” - A Head of Human Resource Development, India

Health care

Many reports reveal the extent to which people are stigmatized and discriminated against by health care systems. Many studies reveal the reality of withheld treatment, non-attendance of hospital staff to patients, HIV testing without consent, lack of confidentiality and denial of hospital facilities and medicines. Also fuelling such responses are ignorance and lack of knowledge about HIV transmission.

“ There is an almost hysterical kind of fear…at all levels, starting from the humblest, the sweeper or the ward boy, up to the heads of departments, which makes them pathologically scared of having to deal with an HIV-positive patient. Wherever they have an HIV patient, the responses are shameful.” - A retired senior doctor from a public hospital, currently working in a private hospital, India –

A survey conducted in 2002, among some 1,000 physicians, nurses and midwives in four Nigerian states, returned disturbing findings. One in 10 doctors and nurses admitted having refused to care for an HIV/AIDS patient or had denied HIV/AIDS patients admission to a hospital. Almost 40% thought a person's appearance betrayed his or her HIV-positive status, and 20% felt that people living with HIV/AIDS had behaved immorally and deserved their fate. One factor fuelling stigma among doctors and nurses is the fear of exposure to HIV as a result of lack of protective equipment. Also at play, it appears was the frustration at not having medicines for treating HIV/AIDS patients, who therefore were seen as 'doomed' to die.

Lack of confidentiality has been repeatedly mentioned as a particular problem in health care settings. Many people living with HIV/AIDS do not get to choose how, when and to whom to disclose their HIV status. When surveyed recently, 29% of persons living with HIV/AIDS in India, 38% in Indonesia, and over 40% in Thailand said their HIV-positive status had been revealed to someone else without their consent. Huge differences in practice exist between countries and between health care facilities within countries. In some hospitals, signs have been placed near people living with HIV/AIDS with words such as 'HIV-positive' and 'AIDS' written on them.

The way forward

HIV-related stigma and discrimination remains an enormous barrier to effectively fighting the HIV and AIDS epidemic. Fear of discrimination often prevents people from seeking treatment for AIDS or from admitting their HIV status publicly. People with (or suspected of having) HIV may be turned away from healthcare services, employment, refused entry to foreign country. In some cases, they may be evicted from home by their families and rejected by their friends and colleagues. The stigma attached to HIV/AIDS can extend into the next generation, placing an emotional burden on those left behind.

Denial goes hand in hand with discrimination, with many people continuing to deny that HIV exists in their communities. Today, HIV/AIDS threatens the welfare and well being of people throughout the world. At the end of the year 2005, 40.3 million people were living with HIV or AIDS and during the year 3.1 million died from AIDS-related illness. Combating the stigma and discrimination against people who are affected by HIV/AIDS is as important as developing the medical cures in the process of preventing and controlling the global epidemic.

So how can progress be made in overcoming this stigma and discrimination? How can we change people attitudes to AIDS? A certain amount can be achieved through the legal process. In some countries people who are living with HIV or AIDS lack knowledge of their rights in society. They need to be educated, so they are able to challenge the discrimination, stigma and denial that they meet in society. Institutional and other monitoring mechanisms can enforce the rights of people living with HIV or AIDS and provide powerful means of mitigating the worst effects of discrimination and stigma.

However, no policy or law alone can combat HIV/AIDS related discrimination. The fear and prejudice that lies at the core of the HIV/AIDS discrimination needs to be tackled at the community and national levels. A more enabling environment needs to be created to increase the visibility of people with HIV/AIDS as a 'normal' part of any society. In the future, the task is to confront the fear based messages and biased social attitudes, in order to reduce the discrimination and stigma of people who are living with HIV or AIDS.

Sources

  • UNAIDS, AIDS epidemic update, December 2004
  • UNAIDS, AIDS epidemic update, December 2003
  • UNAIDS, HIV and AIDS-related stigmatization, discrimination and denial: forms, contexts and determinants, June 2000
  • UNAIDS, India : HIV and AIDS-related stigmatization, discrimination and denial, August 2001

Edited by Jenni Fredriksson and Annabel Kanabus
Last updated January 23, 2007

Philadelphia ( film)

From Wikipedia, the free encyclopedia

Philadelphia is a 1993filmdrama revolving around the AIDS epidemic, written by Ron Nyswaner and directed by Jonathan Demme. It stars Tom Hanks, Denzel Washington, Joanne Woodward, Jason Robards, Antonio Banderas, Lisa Summerour, and Mary Steenburgen. It was partly inspired by the story of Geoffrey Bowers, an attorney who in 1987 sued the law firm Baker & McKenzie for unfair dismissal in one of the first AIDS discrimination cases.

Spoiler warning: Plot and/or ending details follow.

Twenty-seven year old Andrew Beckett (Hanks) is a University of Pennsylvania graduate hired in a corporate law firm, the largest in Philadelphia. Andy is successful, easy-going, handsome and gay and tries to hide the truth about his sexuality, along with his partner, Miguel (Antonio Banderas). After developing Kaposi's Sarcoma, a form of cancer marked by multiple tumors on the lymph nodes and skin, he is diagnosed with AIDS and realizes he can no longer conceal his disease. He is promptly fired from the law firm by his boss (Robards), who is revealed to have a strong prejudice against gay people.

Andrew tries to hire a defense lawyer to take his case and sue the firm for dismissal, lost earnings, and punitive damages, but nobody will take his case. As a last resort, he turns to Joe Miller ( Washington), a family man and injury lawyer who is secretly homophobic. However, after they spend time together, Joe realizes that Andrew is a normal person like anybody else. Both gain great trust and respect for each other as they fight the system that calls itself the law, much to the shock, admiration, and, for some, disgust of the population. Joe must show that Andrew is a good man, not a threat, and that his boss fired him just because he was gay. Ultimately Andrew had a blackout in court and loses his life to AIDS-related complications. Andrew did however succeed in court and the firm was forced to payout $144,000 by the jury.

Spoilers end here .

http://en.wikipedia.org/wiki/Philadelphia_(film)

[US] Public Opinion on the HIV/AIDS Epidemic in the United States
The Kaiser Family Foundation
http://www.kff.org/spotlight/hivus/index.cfm

Overall, HIV/AIDS is a concern to many in the United States, both as a personal concern and as a problem facing the nation. In 2006, 17% of the public name HIV/AIDS as the most urgent health problem facing the nation, a share that declined dramatically between 1995 and 2002, but has remained relatively stable since then. Fifteen percent of the public in 2006 say they are personally very concerned about becoming infected with HIV, and another 14% say they are somewhat concerned. Views on the nation’s progress in the area of HIV/AIDS are somewhat mixed. In 2006, four in ten people say the United States is making progress on the problem of HIV/AIDS, while about three in ten say we are losing ground, and just over one in five say the problem is about the same.

African Americans and Latinos have been particularly hard hit by the HIV epidemic in the U.S., and this impact appears to be reflected in their views and perceptions about the disease. African Americans and Latinos express more concern about the epidemic than their white counterparts, both on a personal and a national level, and they are also more likely than whites to say that the problem of HIV/AIDS has gotten worse in their local communities in recent years. In addition, African Americans are much more likely than whites or Latinos to say the country is losing ground when it comes to the problem of HIV/AIDS.

The public is generally supportive of federal spending on HIV/AIDS, and public opinion data indicate that support for such spending has increased in recent years. Whether the question is asked about HIV/AIDS spending in general, or about HIV/AIDS spending in relation to spending on other diseases, larger shares say that such spending is too low than say it is too high or about right. Between 2004 and 2006, the share saying the federal government spends too little money on HIV/AIDS in general increased from 52% to 63%, and the share saying spending on HIV/AIDS is too low compared with other diseases increased from 42% to 48%.

In 2006, most Americans are optimistic that spending more money on HIV prevention and testing in the U.S. will make a difference, with about six in ten say that spending more on both HIV/AIDS prevention and testing will lead to meaningful progress, compared with about three in ten saying such spending won’t make much difference.

The [American] Public's Experiences with and Attitudes about HIV Testing

In 2006, about half of adults in the U.S. (48%) say they have been tested for HIV at some point, including about one in five (19%) who say they’ve been tested in the past year. Reported testing is most common among those ages 18-39 (60%) and ages 40-64 (51%); people ages 65 and older are the least likely to say they’ve been tested (21%). The share of non-elderly adults who say they’ve ever been tested increased slowly but steadily from 43% in 1997 to 55% in 2004, but has since leveled off. The most common reason people report for not being tested is that they don’t feel at risk.

African Americans, and to a somewhat lesser extent, Latinos, seem to have gotten the message that HIV testing is important. Both groups are much more likely than whites to say they have been tested for HIV in the last year, and they are more likely than whites to say that HIV testing should be a “very important” priority when it comes to HIV prevention in the U.S. In addition, African Americans are more likely than whites to say that spending more money on HIV testing in the U.S. will lead to meaningful progress in slowing the epidemic.

Stigma around HIV testing is not a concern for most people (62% say that finding out they had an HIV test would make no difference in how people they know would think of them); still, about one in five (21%) say they believe people would think less of them if they found out they had been tested.

Two-thirds of the public believes that HIV testing should be treated just like routine screening for other diseases, while about a quarter say it should require special procedures, such as written permission from the patient.

The [American] Public’s Knowledge and Perceptions About HIV/AIDS

This Kaiser Public Opinion Spotlight uses data from Kaiser Family Foundation surveys and from other sources to explore the public’s level of knowledge and perceptions about HIV/AIDS, including areas such HIV transmission, prevention, and treatment, and which groups are most affected by the disease. Since the first few years of the U.S. epidemic, public knowledge about the disease has increased over time in many areas, but some significant misconceptions remain today.

In 2006, more than one-third of the public (37%) thinks HIV might be transmitted through kissing, 22% think it might be transmitted through sharing a drinking glass, and one in six (16%) think it might be transmitted through touching a toilet seat. More than four in ten adults (43%) hold at least one of these misconceptions. Misconceptions about HIV transmission are found in all segments of the population. For instance, while education does increase people’s level of knowledge about transmission somewhat, still 32% of college graduates held at least one misconception about HIV is transmitted.

In addition to misconceptions about HIV transmission, many adults also hold misconceptions about HIV prevention and treatment. In 2006, more than half the public did not know that having another sexually transmitted disease can increase a person’s risk of getting HIV (56%), and that a pregnant woman with HIV can take drugs to reduce the risk of her baby being infected (55%). Smaller shares did not know that there is presently no cure for HIV (14%) and that there are drugs that can lengthen the lives of people with HIV (13%).

In 2006, approximately half of new AIDS diagnoses in the U.S. are among African Americans, and the AIDS case rate among African Americans is significantly higher than for whites. Most Americans are not aware of the disproportionate impact of the HIV epidemic on African Americans. Just over a quarter say that African Americans are more likely than whites to be infected with HIV (a slightly higher share of African Americans themselves – 34%– say this is true), and only 12% name African Americans in an open-ended question about which groups are most likely to be infected (7% name minorities in general).

Treatment access is an issue even in the U.S., with the CDC reporting that about half of those who need antiretrovirals are not getting them. Americans perceive these access challenges, with seven in ten (70%) thinking that most people with HIV in the U.S. do not get access to needed medication. However, a majority (57%) believe that most people at high risk for HIV in the U.S. do have access to needed prevention services.

More than six in ten adults (61%) say that most of what they know about HIV/AIDS comes from the media, including radio, TV, and newspapers. In terms of the type of information they receive, many people say they would like to have more information about HIV/AIDS, particularly the different kinds of HIV tests available (44%), and how to protect their privacy 2 when getting an HIV test (40%). This is especially true for African Americans and Latinos, who are almost twice as likely as whites to say they would like more information about HIV/AIDS.

AIDS in Vietnam: Getting through the Day

Nguoi Viet, News Report, Pauline Vu, Posted: Dec 10, 2006
http://news.newamericamedia.org/news/view_article.html?article_id=493483bad60b80784040d8e620c89126

Hanoi — Decked out in an apron and head scarf, Thanh Dao walks from room to room in the HIV/AIDS ward of Dong Da Hospital, cheerfully greeting its inhabitants and asking if they’re up for a bowl of chao, or porridge. One patient’s face is covered with lesions and several others — prison inmates who’ve come to the hospital for treatment — are shackled to their beds, but Dao never wavers in her enthusiasm.

Most people in Vietnam would steer clear of those with HIV or AIDS, believing through a lack of education that the disease is far easier to spread than it really is. Dao embraces them like they’re one of her own.

And maybe that’s because they are one of her own.

Dao, 38, is the team leader of Milk Flower (Hoa Sua), one of several self-help groups in the country run for people with HIV/AIDS, by people with HIV/AIDS. In the national fight against a potential AIDS epidemic, the self-help groups have their role, too, picking up the dirty work that others won’t, bearing witness to the danger of AIDS, and, most importantly, working to counter the stigma that labels them dead to society.

It’s no secret that people living with HIV/AIDS here suffer discrimination. Employers fire their employees. One roommate kicks the other out. Teachers refuse to teach the child whose parents have HIV. Then the self-help groups are there to pick up the pieces.

“Who can better help them than themselves?” said Philip Essl, the former manager of a United Nations volunteer-run tutoring session for people living with HIV/AIDS. “If you find out that you’re HIV-positive, the world breaks down for people. How can you help them overcome the psychological (problems)? Nobody else can do it better than peers or colleagues who’ve been through the same struggle.”

The groups had simple goals at first, meeting a few times a month so that people with HIV/AIDS could share their experiences and difficulties. But as the organizations grew, they began setting up more elaborate activities for their members.

The largest and most established of the northern groups is Bright Futures, which is based in Hanoi and has 13 branches in 10 provinces.

It was founded by a dozen members who originally met through Friends Helping Friends, an HIV/AIDS organization run by the government. But wanting independence, Bright Futures launched in January 2003. Today there are about 550 members.

Pinned to the walls of its Hanoi center are pictures of group activities, a Wheel-of-Fortune-type device used to play games that teach people about HIV and AIDS, and a set of rules, the eighth one which reads, “Don’t use drugs or practice prostitution.”

All the groups provide money and personal care for their sickest and poorest members. All also have several projects to educate the public and families about HIV/AIDS.

But Bright Futures also provides its members with huge discounts on the drugs needed to ease or prolong their lives, sometimes cutting prices in half. The group is currently in the beginning stages of a more ambitious project: to bring doctors once every few months for free checkups and to test members’ T-cell levels, a blood test which tells a patient’s stage of HIV or AIDS.

“It’s very complex for HIV-positive people to go to the hospital or doctor’s office,” said Tung Ong, the group leader, as another member thumbs through medical records collected from the first time Bright Futures brought a doctor to its center.

A Bright Futures branch in Quang Ninh province, Van Don town, has 131 members, the youngest under 2. Quang Ninh has some of the highest rates of HIV-positive people in Vietnam. The group there provides special counseling for its female members. Many of the men contract HIV from drugs. Many of the women contract it from their husbands.

“They know that their husbands have HIV but they think it’s a fact that their husbands have HIV, so they will get it too, as if it’s unavoidable,” said Hanh Bui, 35, the Van Don’s group former group leader who is now working with the UN Volunteers. “So they don’t use any condoms or protection, because in their minds, this is normal. It has to happen.”

Hue Pham, 26, was like those women, but she was an unwitting victim. She only found out she contracted HIV when she became pregnant and went to the doctor’s office. It was already devastating to find out she had a disease that could eventually kill her. It was even more so to learn she was now a pariah.

“I felt like they wanted to put me on the margins of society,” Pham said. “I had to do something. People think that only bad people get HIV, but I wanted to let people know many women all over Vietnam and all over the world have gotten HIV, and it’s not always their fault.”

So Pham appeared on a national television program about HIV/AIDS — making herself one of two people at the time to publicly admit they had HIV — and afterward was contacted by other people living with HIV/AIDS. They set up the Hoa Phuong Do group in Hai Phong in February 2003, naming the group after a flower found throughout the city. It currently has about 50 members.

The group’s activities include paying the school fees of children orphaned by AIDS. But the group’s work also enters the realm of the gruesome.

“They are the people who do the work that nobody wants to do,” said Quang Nguyen, a French Viet Kieu health consultant who works with the groups.

After a person dies of AIDS, the members of Hoa Phuong D? clean and prepare the body for burial when the family is afraid of infection. They also hold the funeral.

Nguyen said he recently had to hold a workshop for the group because some members were suffering psychological trauma.

“The members said they couldn’t sleep or stop thinking about it,” he said. “They said one man died on the street; his family didn’t want him dying inside the house.”

The Milk Flower group, with 40 members, operates mostly in Hani’s Dong Da district. In addition to serving chao to HIV/AIDS patients, the group teaches its members how to take medicine and meets every week to collect syringes discarded by drug addicts in some of Dong Da’s public areas, especially where children might be playing.

Some other activities are smaller but no less important — the group holds holiday and birthday parties to lift members’ spirits.

“People with HIV sympathize with each other,” Phat Ngo, 32, said. “The goal is to live a positive life.”

Ngo has been HIV-positive since 1999. A few years before that he and his family were in a refugee camp in Hong Kong, but, unable to find asylum in other countries, they were forced to return to Vietnam. When the adjustment proved difficult, Ngo turned to heroin to escape.

That’s how he contracted HIV.

“I was scared when I found out; I thought I’d die soon,” Ngo said. He began looking up information on the Internet and in newspapers. “I found out if I live a good life, I can live 10, 15 years.” Now a counselor and vice team leader for Milk Flower, Ngo also managed to quit drugs.

But addiction is strong. Although the groups discourage drug use and have programs to help members quit, leaders from all three groups acknowledged that they can’t ensure all their members have stopped using drugs.

The biggest problem facing the self-help groups is money. The groups have ambitious plans to expand services to help their members, but a shortage of funds constantly hovers over them. Milk Flower runs a garage and sells handmade woolen scarves to NGOs. Sometimes an international women’s group or an ambassador’s spouse will help raise money. CARE and Policy, two international NGOs, provide funding for some of the larger projects, such as Bright Futures’ plan to provide free checkups.

But the grants always have an end, and the groups must compete against each other for limited funds.

Of all the things the groups do, there’s one that is perhaps the most important of all: in fighting stigma and making members useful, they give HIV-infected people a reason to live again.

“If you get HIV you haven’t died yet,” Hue Pham said. “People aren’t killed fastest by drugs or disease. Stigma is the fastest way to kill a person with HIV.”

Stigma may refer to discrimination:

Social stigma, a severe social disapproval of personal characteristics or beliefs that are against cultural norms

Danh từ

stigma số nhiều stigmas, stigmata / ˈst ɪɡ.m ə/

  1. Vết nhơ, điều sỉ nhục (cho tên tuổi).
  2. (Y học) Dấu hiệubệnh.
  3. (Sinh vật học) Vết, đốm; (động vật học) lỗ thở (sâu bọ).
  4. (Số nhiều stigmata) Nốtdát (trên da người).
  5. (Thực vật học) Đầu nhuỵ.
  6. (Từ cổ,nghĩa cổ) Dấusắtnung (đóng lên người nô lệ, người tù... ).
  7. (Tôn giáo) (số nhiều stigmata; (thường) dùng sốnhiều) dấuChúa (dấu tựa dấu đóng đinh của Chúa mà người sùng đạo cho là hiện lên trên mình một số vị thánh).

Noun

stigma

  1. stigma (plural: stigmata or stigmas)
  2. A mark of infamy or disgrace.
  3. A scar or birthmark.
  4. (botany) That part of the pistil of a flower that receives pollen during fertilization.

Derived terms

stigmatize

From Wikipedia, the free encyclopedia
http://en.wikipedia.org/wiki/Stigma

To discriminate socially is to make a distinction between people on the basis of class or category without regard to individual merit. Examples of social discrimination include racial, religious, sexual, weight, disability, ethnic, height-related, employment discrimination and age-related discrimination.

Distinctions between people which are based just on individual merit (such as personal achievement, skill or ability) are generally not considered socially discriminatory. Consequently, prohibitions against such discrimination generally will not prevent a government from acting in a legitimate and justifiable way based upon the merit of an individual person.

Động từ

discriminatenội động từ /d ɪ s. ˈ kr ɪ .m ə . ˌ ne ɪ t/

  1. (+ between) Phân biệtnhận sự khác nhau (giữa hai vật, giữa cái này với cái khác...), tách bạchra.
  2. Đối xửphân biệt.

    to discriminate agianst somebody — đối xử phân biệt với ai

    to discriminate in favour of somebody — biệt đãi thiên vị ai

Verb

discriminate

  • To distinguish.
    Since he was colorblind he was unable to discriminate between the blue and green

bottles.

  • To make decisions based on prejudice.
    The law prohibits discriminating based on skin color.

From Wikipedia, the free encyclopedia
http://en.wikipedia.org/wiki/Discriminate

Cảm Giác Xấu Hổ Và Kì Thị Vì Nhiễm HIV/AIDS

Mặc dù 1981 là năm đánh dấu sự bắt đầu của đại dịch HIV/AIDS, các nhà khoa học tin rằng HIV m ới được chú ý trong những năm gần đây trước khi ca bệnh đầu tiên được công bố.

Vào ngày 5 tháng 6 năm 1981, Trung Tâm Phòng Chống Dịch Tễ Hoa Kì lần đầu tiên cảnh báo về một loại bệnh viêm phổi hiếm thấy từ một nhóm tình dục đồng giới nam ở Los Angeles và sau đó xác định là có liên quan đến bệnh AIDS. Kể từ đó, trên thế giới có hơn 65 triệu người nhiễm bệnh HIV trong đó ước tính 39.5 triệu người ngày nay đang sống chung với HIV/AIDS. Timeline HIV/AIDS Global được thành lập nhằm hỗ trợ nghiên cứu những vấn đề phát triển có liên quan đến cộng đồng, văn hóa, xã hội, và chính trị trong suốt thời kì đại dịch xảy ra.

Thảo luận:

Hãy thảo luận các câu hỏi sau đây và giải thích câu trả lời của bạn. Sau đây là một bài báo mà các bạn có thể chọn đọc trước khi thảo luận hoặc ngược lại để có thể điểu chỉnh câu trả lời của mình hoặc để giải thích sâu sát hơn.

  1. Khi nào người dân ở khu vực bạn cư ngụ biết một ai đó bị nhiễm HIV/AIDS, thái độ và cảm giác của họ ra sao?
  2. Tại sao họ lại có những thái độ và cảm giác đó?
  3. Người dân ở nơi bạn cư ngụ có thông tin đầy đủ về HIV/AIDS không? Họ tiếp cận thông tin bằng cách nào?
  4. Bệnh dịch HIV/AIDS đã xuất hiện trên thế giới kể từ năm 1981? Thế từ đó đến nay bạn có thấy quan điểm của con người về bệnh dịch này có thay đổi không? Tại sao?

Bệnh Dịch HIV/AIDS: Cảm Giác Xấu Hổ Và Kì thị

Kể từ khi các nhà khoa học phát hiện mầm bệnh HIV/AIDS đến nay, xã hội đã chứng kiến nh ững cảm giác sợ hãi, phủ nhận, xấu hổ và kì thị và chúng luôn đồng hành với căn bệnh quái ác này. Đâu đâu chúng ta cũng bắt gặp những thái độ kì thị, làm chồng chất thêm nỗi lo âu và thành kiến đối với những nhóm người nhiễm bệnh cũng như những người sống chung với HIV/AIDS. Rõ rằng HIV/AIDS là một hiện tượng xã hội cần được quan tâm nhiều như các vấn đề y và sinh học. Trên thế giới, HIV/AIDS cũng cho thấy những tình cảm, s ự cưu mang, thể hiện đức tính cao quý nhất của con người, gia đình và cộng đồng. Tuy nhiên, căn bệnh này gắn liền với cảm giác tủi nhục, bị chèn ép và kì thị bị những người nhiễm bệnh bị gia đình, người thân và cộng đồng ghét bỏ. Điều này hoàn toàn đúng s ự thật ở các quốc gia giàu có ở ph ương Bắc và những nước nghèo ở ph ương Nam .

Cảm giác tủi nhục đ ược xem là biện pháp hỗ trợ mạnh mẽ trong việc điều chỉnh xã hội và đ ược đưa ra để cách ly, loại trừ và thực thi quyền lực đối những cá nhân mang những đặc điểm nào đó. Trong khi những nhóm người mà xã hội không thừa nhận như (đồng tính luyến ái, tiêm chích ma tu ‎ ý, mãi dâm) dễ dàng lây bệnh HIV/AIDS thì trong một vài trường hợp ấy đã làm dấy lên nỗi đau. Nếu chỉ bằng sự trách móc thì xã hội tự chối bỏ trách nhiệm của mình trong việc chăm sóc giúp đỡ những con người ấy. Điều này có thể thấy không những qua việc chỉ trích đối với những nhóm “người ngoài” là nguyên nhân làm lây lan HIV mà còn ở vấn đề là họ không được chăm sóc và điều trị cần thiết.

Tại Sao Có S ự Liên Hệ Giữa Cảm Giác Tủi Nhục V ới HIV/AIDS?

Trong nhiều nhóm xã hội, nh ững người sống chung với HIV/AIDS thường cảm thấy xấu hổ. Nguy cơ nhiễm bệnh thường đi đôi với một số nhóm người hoặc hành vi chẳng hạn như tình dục đồng tính. Trong một số trường hợp, HIV/AIDS có thể liên quan đến “phát tán” và những người bị nhiễm sẽ bị trừng phạt. Ngoài ra, HIV/AIDS còn bị cho là do thiếu trách nhiệm cá nhân. Đôi khi, người ta cho rằng gia đình và cộng đồng cảm thấy xấu hổ vì HIV/AIDS. Và trong khi những động thái tiêu cực về căn bệnh HIV/AIDS vẫn còn tồn đọng thì con người vẫn luôn nuôi dưỡng những suy nghĩ tốt xấu về tình dục và bệnh lý cũng nh ư những hành vi đúng đắn hoặc sai trái.

Những nhân tố ảnh hưởng đến cảm giác tủi nhục về HIV/AIDS:

  • HIV/AIDS là căn bệnh chết người.
  • Mọi người sợ lây nhiễm HIV.
  • Bệnh có liên quan đến những hành vi như (tình dục đồng giới nam và tiêm chích ma tu ‎ ý), vấn đề mà xã hội lên án.
  • Người sống chung với HIV/AIDS thường bị xem là có nguy cơ nhiễm bệnh.
  • Những tín ngưỡng tôn giáo và đạo đức khiến cho con người tin là nhiễm HIV/AIDS là do vi phạm về mặt đạo đức (như chung chạ hoặc quan hệ tình dục không an toàn). Điều đó đáng bị trừng phạt.

 

“Michael, con trai nuôi tám tuổi của tôi khi sinh ra đã bị nhiễm HIV dương tính và được chẩn đoán là đã qua giai đoạn AIDS khi lên 8 tháng tuổi. Tôi mang nó về sống với chúng tôi ở một ngôi làng nhỏ thuộc miền tây nam nước Anh. Thoạt đầu những mối quan hệ với nhà trường đều rất ổn và Michael lớn lên ở đó. Chỉ có hiệu trưởng và giáo viên phụ trách lớp của Michael biết bệnh tình của cậu bé.”

“Thế rồi có một người tiết lộ với một phụ huynh là Michael đã bị nhiễmAIDS. Thế là vị phụ huynh ấy nói với tất cả mọi người. Điều này gây ra sự sợ hãi và sự chống đối và chúng tôi bị buộc rời khỏi làng. Thật không may cho Michael, và cả gia đình chúng tôi nữa. Quy tắc của dân làng thật là khắt khe. Sự thiếu hiểu biết về HIV khiến cho mọi người hoang mang sợ sệt. Và những con người ấy không hành xử một cách hợp tình hợp lý. Chúng tôi bị đuổi ra khỏi làng một lần nữa” – Theo Debbie – trong một buổi nói chuyện với tổ chức National AIDS Trust, Anh Quốc, 2002.

Các căn bệnh lây qua đường tình dục từ lâu đã gây ra những phản ứng mạnh mẽ. Trước đây những đại dịch như lao, ng ười ta cho rằng bệnh dễ lây lan, dù đúng hay không thì người bệnh phải được cách ly. Khi AIDS mới xuất hiện, một loạt các hình ảnh được sử dụng để phóng đại và hợp pháp hoá những hành vi bêu xấu.

  • HIV/AIDS là hình phạt (ví dụ: đối với hành vi vô đạo đức)
  • HIV/AIDS là tội phạm (ví dụ: liên quan đến nạn nhân vô tội và có tội)
  • HIV/AIDS là chiến tranh (ví dụ: liên quan đến một virút cần phải đ ược đẩy lùi)
  • HIV/AIDS là nỗi kinh hoàng (ví dụ: trong đó người bệnh bị xa lánh, ghẻ lạnh)
  • HIV/AIDS là một phép so sánh nào đó (trong đó bệnh dịch là nỗi đau cần phải xóa bỏ đi)

Cùng với nhiều luận điểm cho rằng HIV/AIDS là căn bệnh xấu xa, những hình ảnh trên là những lời giải đáp không chính xác và phím diện đào thêm hố sâu cho những cảm giác nhục nhã và kì thị. Những khuôn mẫu này tạo cho một số người tin r ằng họ không thể bị nhiễm bệnh.

Nh ững Dạng B iểu H iện C ủa Cảm Giác T ủi N hục V à K ì T hị C ó L iên Q uan Đ ến HIV/AIDS

Trong một số nhóm xã hội, chính nh ững quy tắc, luật lệ và chính sách bêu xấu thêm những người sống với HIV/AIDS. Chế định ấy bao gồm vấn đề công báo vàthử nghiệm bắt buộc cũng như các giới hạn về di trú. Trong phần lớn các trường hợp, những hành động mang tính đối xử như công báo bắt buộc đối với “các nhóm có nguy cơ” vừa bôi nhọ thêm các đối tượng này đồng thời không đảm bảo sự an toàn giữa các cá nhân không thuộc dạng có nguy cơ cao. Luật pháp yêu cầu chỉ định bắt buộc những trường hợp nhiễm HIV/AIDS đồng thời giới hạn các quyền nặc danh và tín nhiệm cũng như các quyền hội họp của các đối tượng bị nhiễm được bảo hộ trên nền tảng là bệnh tạo ra nguy cơ về sức khỏe cộng đồng.

Có lẽ để giải quyết vấn đề này, các quốc gia đã và đang thực thi các chế định về bảo hộ các quyền và sự tự do của những người sống chung với HIV/AIDS đồng thời bảo vệ họ khỏi bị kì thị. Phần lớn chế định này nhằm đảm bảo quyền có công ăn việc làm, học tập, riêng tư và tín nhiệm cũng như quyền tiếp cận thông tin, đối xử và cấp dưỡng.

Chính phủ các nước đôi lúc che đậy sự thật hoặc không duy trì các hệ thống thông tin đáng tin cậy. Sự chối bỏ dễ thấy nhất đó là phủ nhận sự tồn tại của căn bệnh HIV/AIDS, không đáp ứng nhu cầu cho những người sống chung với HIV/AIDS cũng như không nhìn nhận sự thật bệnh dịch đang ngày càng lan nhanh vì cho là “bệnh HIV/AIDS không bao giờ xảy ra đối với chúng ta.” S ự chối bỏ này làm dấy thêm nỗi đau của những người bị nhiễm AIDS .

Cảm giác tủi nhục và kì thị có thể phát sinh t ừ ph ương thức ứng phó với HIV/AIDS trong phạm vi cộng đồng. Những người bị nghi ng ờ nhiễm bệnh hoặc thuộc một nhóm nào đó bị loan tin khắp nơi. H ành động này là nhằm khiển trách và trong một số tình huống quá khích có thể dẫn đến bạo lực và gây án mạng. Những trận ấu đả đối với đối tượng nam giới bị xem là đồng tính gia tăng ở nhiều nơi trên thế giới, và những án mạng có liên quan đến HIV/AIDS xảy ra ở nhiều quốc gia như Braxin, Côlômbia, Ấn Độ, Nam Phi và Thái Lan. Vào tháng mười hai năm 1998, Gugu Dhlamini bị những người láng giềng sống ở khu phố gần Durban, Nam Phi ném đá và đánh đến chết sau khi công khai tuyên bố về bệnh tình HIVcủa cô ta nhân ngày Phòng Chống AIDS Thế Giới.

Phụ Nữ và Nỗi Tủi Nhục

Ảnh hưởng của HIV/AIDS đối với phụ nữ rất cấp tính. Ở nhiều quốc gia đang phát triển, phụ nữ không có điều kiên thuận lợi về kinh tế, văn hóa và xã hội và không được đối xử công bằng, không được hỗ trợ về tài chính và giáo dục. Trong một số nhóm xã hội, phụ nữ còn bị nhầm tưởng là đối tượng chính lây bệnh qua đường tình dục (STDs). Đi đôi v ới những tín ngưỡng truyền thống về tình dục, máu và s ự lây truyền các căn bệnh khác, những tín ngưỡng này là cơ sở của tình trạng bêu xấu nh ững phụ nữ nhiễm HIV/AIDS.

Ở nhiều quốc gia đang phát triển, phụ nữ nhiễm HIV dương tính bị đối xử khác với nam giới. Nam giới có thể được tha lỗi cho những hành vi của mình nh ưng phụ nữ thì không.

Mẹ chồng tôi nói với mọi người rằng “vì nó mà con trai tôi nhiễm bệnh. Con trai tôi tốt lành thế này mà nó lây bệnh cho con tôi.” – một phụ nữ bị nhiễm HIV dương tính 26 tuổi người Ấn Độ tâm sự.

Ở Ấn Độ chẳng hạn, người chồng lây bệnh HIV/AIDS cho vợ có thể bỏ vợ. Người vợ bị gia đình hắt hủi là rất phổ biến. Ở một số quốc gia Phi Châu, những phụ nữ có chồng chết do nhiễm AIDS cũng bị đổ tội vì cái chết của chồng mình.

Gia đình

Phần lớn ở các quốc gia đang phát triển, gia đình là nơi nương tựa chủ yếu đối với người bệnh. Chúng ta có thể thấy rằng gia đình đóng vai trò quan trọng trong việc chăm sóc và c ưu mang những người sống chung với HIV/AIDS. Tuy nhiên, không phải gia đình nào cũng thấy được trách nhiệm của mình. Người bệnh thường cảm thấy xấu hổ và bị kì thị trong gia đình. Ngày càng cho thấy rằng phụ nữ và những thành viên gia đình đồng tính luyến ái bị đối xử tệ hơn trẻ em và nam giới.

Một phụ nữ bị nhiễm HIV dương tính 23 tuổi người Ấn Độ nói, “mẹ chồng tôi cách ly mọi thứ với tôi như ly uống nước, đĩa ăn nh ưng chưa bao giờ làm nh ư thế với con trai mình. Họ ăn chung với anh ấy. Đối với tôi thì họ luôn nói đừng làm cái này, đừng chạm cái kia thậm chí khi tôi dùng xô nước để tắm thì họ la toáng lên ‘rửa mau, rửa mau’. Họ thật sự hiếp đáp tôi. Tôi mong sao không một ai lâm vào hoàn cảnh của tôi và không một ai làm điều này đối với bất cứ người nào. Nhưng tôi có thể làm gì c ơ chứ? Cha mẹ tôi và anh trai tôi cũng không muốn tôi trở về n ữa .”

Việc làm

HIV không lây các nơi làm việc nhưng vì cho rằng đó cũng là nguy cơ lây bệnh nên đa số nh ững người sử dụng lao động cho nghỉ hoặc từ chối tiếp nhận người làm nhiễm HIV/AIDS. Có thể thấy rõ ràng là nếu những người sống chung với HIV/AIDS cho biết bệnh tình của họ ở nơi làm việc thì họ có thể gánh chịu sự phỉ báng và kì thị.

“Sẽ không có một ai đến gần tôi, ăn với tôi ở căn tin, sẽ không có một ai muốn làm việc với tôi, ở đây tôi là kẻ bị vứt bỏ.” - Một thanh niên 27 tuổi nhiễm HIV dương tính tuổi người Ấn Độ cho biết.

Khám bệnh trước khi làm việc là vấn đề thường xuyên ở các nước công nghiệp đặc biệt là ở các quốc gia các có đủ điều kiện xét nghiệm.

Ở các quốc gia nghèo, việc xét nghiệm cũng được triển khai nhưng phần lớn tập trung ở ngành công nghiệp có bảo trợ y tế cho công nhân. Các kế hoạch bảo trợ y tế và lương hưu do cho công nhân đang đứng trước sức ép ngày càng tăng ở các quốc gia bị ảnh hưởng nặng nề của nạn dịch HIV/AIDS. Một số người sử dụng lao động lợi dụng tình hình này để từ chối tiếp nhận những người nhiễm HIV/AIDS.

Cho đến bây giờ mặc dù chúng tôi chưa có chính sách, tôi có thể nói rằng trong quá trình tuyển nhân công, nếu có một ai bị phát hiện nhiễm HIV, tôi sẽ không nhận anh ta. Tôi không muốn công ty mình gặp rắc rối. Tôi cho rằng vấn đề tuyển nhân công chẳng qua là mối quan hệ mua bán. Nếu tôi thấy sản phẩm không sinh lợi, tôi sẽ không mua” – theo Trưởng Phòng Phát Triển Nguồn Nhân Lực, Ấn Độ.

Y Tế

Nhiều báo cáo cho thấy rằng người bệnh vẫn còn bị nhục mạ và đối xử bởi các hệ thống bảo hiểm y tế. Nhiều nghiên cứu cho thấy một thực tế là các bệnh nhân không được điều trị và quan tâm đúng mức. Các nhân viên y tế tùy tiện xét nghiệm HIV, từ chối cấp thuốc và các dịch vụ y tế cần thiết cho bệnh nhân. Tình trạng thiếu hiểu biết về vấn đề lây nhiễm HIV vẫn còn phổ biến.

Một bác sĩ có nhiều năm kinh nghiệm đã nghỉ hưu và hiện đang làm cho một bệnh viện tư ở Ấn Độ cho biết “Sự sợ hãi bao trùm ở các cấp trong bệnh viện, từ những chị lao công, anh giám hộ cho đến các nhân viên đầu ngành cũng lo sợ khi tiếp xúc với bệnh nhân HIV dương tính. Bất cứ chỗ nào có bệnh nhân HIV, họ đều có cảm giác e ngại.”

Một điều tra năm 2002 trên 1.000 bác sĩ, y tá và các nữ hộ sinh trong bốn bang của Nigeria cho thấy kết quả thật đáng lo ngại. Trong số 10 bác sĩ và y tá thì có một người từ chối điều trị cho bệnh nhân HIV/AIDS hoặc không cho bệnh nhân đến bệnh viện. Khoảng 40% cho rằng ngoại hình không che giấu được bệnh trạng và 20% cho rằng những người sống chung với AIDS có đạo đức tốt nên đáng bị như thế. Một hành xử thiếu y đức trong giới bác sĩ và y tá là họ sợ bị phơi nhiễm HIV do thiếu dụng cụ bảo hộ. Hơn nữa, thực tế cho thấy rằng những bệnh nhân không có hy vọng được cấp thuốc chữa bệnh chỉ còn chờ chết mà thôi.

Như đã được đề cập ở trên, thiếu tín nhiệm cũng là một vấn đề trong lĩnh vực y tế. Nhiều người sống chung với HIV/AIDS không biết làm thế nào, lúc nào và người nào để có thể thổ lộ bệnh trạng của mình. Trong một điều tra gần đây cho thấy rằng có 29% số người sống chung với HIV/AIDS ở Ấn Độ, 38% ở Inđônêsia, hơn 40% ở Thái Lan cho rằng bệnh trạng HIV dương tính của họ bị tiết lộ mà không có sự chấp thuận. Thực tế cho thấy có sự khác biệt rất lớn giữa các quốc gia và các trang thiết bị y tế ở các nước. Ở một vài bệnh viện, chúng ta có thể nhìn thấy các bảng hiệu đặt gần những người sống chung với HIV /AIDS với các dòng chữ như “HIV dương tính” và “AIDS”.

Chặng Đường Phía Trước

Cảm giác tủi nhục và s ự kì thị liên quan đến HIV là một trở ngại rất lớn trong công tác chống dịch HIV/AIDS một cách hiệu quả. Nỗi lo sợ bị phân biệt đối xử thường khiến người bệnh không chủ động điều trị hoặc công khai bệnh trạng của mình. Người bị nhiễm HIV (hoặc nghi ngờ bị nhiễm) không được hưởng các dịch vụ y tế, không có việc làm, hoặc bị từ chối nhập cảnh ra nước ngoài. Trong một vài trường hợp, họ bị gia đình xua đuổi hoặc bị bạn bè đồng nghiệp lảng tránh. Nỗi nhục do HIV/AIDS này truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, đè nặng lên vai họ.

Chối bỏ trách nhiệm đi đôi với phân biệt đối xử. Nhiều người vẫn còn phủ nhận HIV đã xuất hiện trong cộng đồng mình. Ngày nay, nạn dịch HIV/AIDS đe dọa sức khỏe và sinh mạng của con người khắp nơi trên thế giới. Cuối năm 2003, 40.3 triệu người sống với HIV/AIDS và trong suốt năm đó có khoảng 3.1 triệu người chết do các căn bệnh có liên quan đến AIDS. Công tác chống lại sự ô nhục và kì thị đối với những người nhiễm HIV/AIDS không kém phần quan trọng như việc phát triển các phương pháp chữa bệnh trong quá trình phòng chống và khống chế đại dịch toàn cầu.

Tiến tình được thực hiện ra sao trong vấn đề khắc phục vấn đề này? Làm thế nào chúng ta có thể thay đổi được thái độ của mọi người về AIDS? Nếu thực hiện nghiêm túc có thể đạt kết quả ở mức độ nào đó. Ở một số quốc gia, những người sống chung với HIV/AIDS không có kiến thức về các quyền của họ trong xã hội. Họ cần phải được giáo dục để có thể vượt qua những nỗi nhục và sự kì thị họ gặp phải trong xã hội. Các cơ chế giám sát của các tổ chức có thể thực thi quyền của những người sống chung với HIV/AIDS và trang bị cho họ những điều kiện để giảm bớt hậu quả gây ra do sự tủi nhục và bị phân biệt đối xử.

Tuy nhiên, chỉ có chính sách và pháp luật thì không thể chống lại. Sự sợ hãi và thành kiến, vấn đề trọng tâm đối với sự kì thị do HIV/AIDS phải được ngăn ngừa trong phạm vi cộng đồng và toàn quốc. Cần phải tạo nên môi trường để nhận thấy rằng nhiễm HIV/AIDS là vấn đề “bình thường” trong bất cứ xã hội nào. Trong tương lai, vấn đề cần phải làm là chống lại nguồn tin gây hoang mang và những quan điểm mang tính kì thị của xã hội để có thể giảm bớt sự tủi nhục và phân biệt đối xử của nh ững người đang sống chung với HIV/AIDS.

Ý kiến của ng ười dân về đại dịch HIV/AIDS ở Hoa Kì

Nói chung, HIV/AIDS là mối quan tâm của nhiều người dân Hoa Kì trên bình diện cá nhân cũng như vấn đề mà quốc gia này đang phải đối mặt. Năm 2006, 17% người dân Hoa Kì cho rằng HIV/AIDS là vấn đề cấp bách, tỷ lệ này đã giảm đi vào giữa năm 1995 và 2002 nhưng vẫn không đổi kể từ lúc ấy. Năm 2006, 15% cho rằng cá nhân họ rất quan tâm về nhiễm HIV trong khi 14% số khác không quan tâm nhiều lắm. Các quan điểm về tiến trình của Hoa Kì trong vấn đề HIV/AIDS hơi bị xáo trộn. Năm 2006, có 4 trong số 10 người cho rằng Hoa Kì đang đạt sự tiến bộ rõ rệt trong việc giải quyết nạn dịch HIV/AIDS trong khi đó khoảng 3 trong số 10 người cho rằng chúng ta đang bị tổn thất và chỉ hơn 1 trong số 5 người nói rằng vấn đề không có gì thay đổi.

Người Mỹ da màu và Mỹ Latin là số người bị nhiễm HIV/AIDS nhiều nhất ở Hoa Kì. Vấn đề này cho thẩy quan điểm của họ về căn bệnh này. Những nhóm người này cũng tỏ ra quan tâm đến đại dịch này nhiều hơn những người da trắng trong phạm vi cá nhân và quốc gia. So với người da trắng, họ cũng cho rằng đại dịch HIV/AIDS vào những năm gần đây càng ngày trở nên trầm trọng trong cộng đồng của họ. Ngoài ra, so v ới người da trắng và người Mỹ Latin thì ng ười Mỹ da màu cho rằng Hoa Kì đang gánh lấy hậu quả khi đối mặt với vấn nạn HIV/AIDS.

Dân chúng phần lớn ủng hộ sử dụng nguồn quỹ liên bang cho công tác phòng chống đại dịch HIV/AIDS và kết quả ‎ ý kiến thu thập được cho thấy số người ủng hộ đã tăng lên trong những năm gần đây. Câu hỏi đặt ra là liệu số tiền chi cho công tác phòng chống HIV/AIDS nói chung hay cho công tác phòng chống HIV/AIDS liên quan đến các khoản chi đối với các căn bệnh khác. Nhiều người cho rằng khoản chi như vậy là còn quá thấp. Giữa năm 2004 và 2006 nhiều người cho rằng chính phủ liên bang chi cho các họat động phòng chống HIV/AIDS vẫn còn quá thấp chỉ tăng từ 52% đến 63% so với các các khoản chi cho các căn bệnh khác tăng từ 42% đến 48%.

Năm 2006, phần lớn người dân Mỹ đều lạc quan rằng việc tăng các khoản chi cho công tác phòng chống và xét nghiệm HIV ở Hoa Kì sẽ làm thay đổi tình hình. Khoảng 6 trong số 10 người cho rằng việc tăng khoản chi cho vấn đề phòng chống và xét nghiệm HIV/AIDS sẽ tạo nên sự tiến triển rõ rệt trong khi khoảng 3 trong số 10 người cho rằng với khoản chi như thế chẳng làm thay đổi được gì.

Nh ững K inh N ghiệm V à T hái Đ C ủa N gười D ân Mỹ Về V ấn Đ X ét N ghiệm HIV

Năm 2006, n ửa trong số những người trưởng thành của Hoa Kì (48%) cho rằng họ đã được xét nghiệm HIV trong đó có khoảng 19% cho rằng họ đã được xét nghiệm vào năm rồi. Việc xét nghiệm cho thấy phổ biến nhất là nằm trong độ tuổi từ 18-39 (chiếm 60%) và từ 40-64 (chiếm 51%). Ít người trong độ tuổi 65 và cao hơn cho rằng họ đã được xét nghiệm (chiếm 21%). Số người trong độ tuổi trung niên cho rằng họ đã được xét nghiệm tăng chậm nhưng ổn định chiếm từ 43% vào năm 1997 đến 55% vào năm 2004 nhưng chựng lại kể từ thời gian đó. Nguyên nhân phổ biến nhất người dân không đi xét nghiệm là họ không cảm thấy có nguy cơ nhiễm bệnh.

Ng ười Mỹ da màu và Mỹ Latin dường như đã quên một thông điệp là vấn đề xét nghiệm HIV rất quan trọng. Cả hai nhóm người này so với người da trắng nói rằng họ đã được xét nghiệm HIV vào năm rồi và còn cho rằng việc xét nghiệm là vấn đề ưu tiên hàng đầu trong chiến dịch phòng chống HIV ở Hoa Kì. Ngoài ra, so với người da trắng, người Mỹ da màu cho rằng việc tăng cường các khoản chi cho công tác xét nghiệm HIV ở Hoa Kì đóng vài trò quan trọng trong việc kìm chế nạn dịch.

Cảm giác xấu hổ xung quanh vấn đề xét nghiệm HIV không phải là mối quan tâm của nhiều người ( 62% cho rằng vấn đề xét nghiệm HIV không ảnh hưởng đến việc người ta nghĩ về mình như thế nào ) ; tuy nhiên, 21% cho rằng họ tin rằng mọi người sẽ ít quan tâm về họ hơn nếu biết họ đã được xét nghiệm.

Hai phần ba người dân cho rằng việc xét nghiệm HIV nên được xử l ‎ ý tương tự như các căn bệnh khác trong khi một phần tư cho rằng vấn đề này cần tuân theo những thủ tục đặc biệt, chẳng hạn phải thông qua sự đồng ý của bệnh nhân.

Quan Niệm Và Kiến Thức Của Ng ườ i Dân Hoa Kì Về HIV/AIDS

Mục Ý Kiến Người Dân sử dụng những dữ liệu qua các cuộc điều tra của tổ chức Kaiser Family Foundation cũng như các nguồn thông tin khác nhằm tìm hiểu kiến thức và quan niệm của người dân về HIV/AIDS với các vấn đề về lây nhiễm HIV, cách phòng chống, và điều trị cũng như các nhóm xã hội chịu ảnh hưởng của căn bệnh này. Từ những năm đầu kể từ khi bệnh dịch ở Hoa Kì bùng phát, ở nhiều nơi kiến thức của người dân về căn bệnh này đã tăng theo từng năm nhưng một vài quan niệm sai lầm vẫn còn tồn tại cho đến hôm nay.

Năm 2006, hơn một phần ba người dân (37%) nghĩ rằng HIV có thể lây khi hôn nhau, 22% cho rằng uống cùng một ly cũng có thể lây bệnh, và một trong số 6 người (16%) cho rằng ngồi chung bồn vệ sinh cũng có khả năng lây bệnh. 43% hiểu sai ít nhất một trong những vấn đề này. Những quan niệm sai lầm về vấn đề lây nhiễm HIV có thể phát hiện ở tất cả các đối tượng người dân. Chẳng hạn, trong khi giáo dục nâng cao kiến thức người dân về vấn đề lây nhiễm thì chỉ có 32% các sinh viên đại học hiểu sai ít nhất một quan niệm về các dạng lây nhiễm HIV.

Không chỉ nhận thức sai lầm về vấn đề lây truyền HIV, nhiều người còn hiểu sai về các phòng ngừa và điều trị HIV. Năm 2006, hơn nửa người dân không biết rằng mắc các bệnh qua đường tình dục có thể làm tăng nguy cơ nhiễm bệnh HIV (56%) và phụ nữ mang thai bị nhiễm HIV có thể uống thuốc để giảm nguy cơ nhiễm bệnh của đứa bé (55%). Một số ít cho rằng họ không biết là hiện chưa có phương pháp điều trị bệnh HIV (14%) cũng như có thuốc để kéo dài sự sống cho bệnh nhân HIV (13%).

Năm 2006, phân nửa các phương pháp chẩn đoán mới ở Hoa Kì được thực hiện đối với người Mỹ da màu và tỷ lệ các trường hợp đã chuyển sang AIDS cũng cao hơn hơn so với người da trắng. Phần lớn người Mỹ không biết được có sự chênh lệch về ảnh hưởng HIV đối với người Mỹ da màu. Hơn một phần tư người dân cho rằng người Mỹ gốc Phi có nguy cơ nhiễm HIV cao hơn người da trắng (34% số người Mỹ gốc Phi tự nhận là nhận xét đó đúng) và chỉ có 12% nêu đích danh những người Mỹ gốc Phi bằng các câu hỏi mở về nhóm người nào có khả năng nhiễm bệnh nhất (7% đích danh các nhóm cộng đồng ít người nói chung).

Ngay cả ở Hoa Kì, công tác điều trị cũng là vấn đề. Theo báo cáo của Trung Tâm Phòng Chống Dịch Tễ Hoa Kì thì phân nửa số người nhiễm bệnh cần thuốc các loại thuốc chống lại sự phát triển của virút nhưng không thể nhận được. Người Mỹ nhận thấy được khó khăn trong vấn đề cung cấp thuốc chữa bệnh, 70% cho rằng phần lớn người dân ở Hoa Kì không nhận được thuốc chữa bệnh. Tuy nhiên, 57% tin rằng phần lớn những người có nguy cơ nhiễm HIV ở Hoa Kì được cung cấp những dịch vụ phòng chống bệnh.

61% cho rằng những gì họ biết về HIV/AIDS phần lớn là nhờ vào những phương tiện thông tin đại chúng như các chương trình phát thanh, truyền hình, và báo chí. Tuy nhiên, với những loại thông tin mà họ nhận được, nhiều người cho rằng họ cần thêm nhiều nguồn thông tin về HIV/AIDS, chẳng hạn như các dịch vụ xét nghiệm HIV (44%) và cách để có thể bảo mật thông tin khi được xét nghiệm HIV (20%). Điều này đặc biệt có lý đối với người Mỹ da màu và Mỹ Latin, những người cần nhiều thông tin về HIV/AIDS hơn người da trắng.

Bệnh AIDS ở Việt Nam: Những ngày đã qua

Hà Nội – với chiếc tạp dề và cái khăn trên đầu, Thanh Đào bước đi từ phòng này sang phòng khác trong khu biệt lập dành cho các bệnh nhân nhiễm HIV/AIDS ở bệnh viện Đống Đa, miệng tươi cười đon đả chào hỏi các bệnh nhân. Một bệnh tù với khuôn mặt hốc hác đến với bệnh viện điều trị, tay chân bị trói chặt vào giường nhưng Đào rất tận tụy với công việc của mình.

Hầu hết mọi người ở Việt Nam đều xa lánh các bệnh nhân bị nhiễm HIV hay AIDS do thiếu hiểu biết rằng bệnh sẽ dễ dàng lây lan. Đào ôm lấy các bệnh nhân xem họ như là một phần của chị.

Và có lẽ điều ấy đúng vì họ là một phần của chị.

Đào, đội trưởng 38 tuổi của đội Hoa Sữa, một trong những nhóm tình nguyện của Việt Nam bằng chương trình chăm sóc bệnh nhân HIV/AIDS bởi chính những người bệnh. Trong trận chiến chống bệnh dịch AIDS tầm quốc gia này, các nhóm tình nguyện làm những công việc mà người khác cho là bẩn thỉu, đương đầu với những nguy cơ bệnh AIDS và quan trọng hơn cả là làm sao để vượt qua sự tủi nhục mà xã hội mang đến cho họ.

Rõ ràng là bệnh nhân nhiễm HIV/AIDS ở đây gánh chịu sự phân biệt đối xử. Chủ sa thải người làm. Bạn cùng phòng xa lánh. Giáo viên từ chối dạy học cho con em người bệnh HIV. Sự có mặt của các nhóm tình nguyện là để giải quyết các vấn đề này.

“Ai có thể giúp họ bằng chính họ tự giúp mình?” nguyên quản lí các lớp huấn luyện tình nguyện viên cho người nhiễm HIV/AIDS thuộc tổ chức Liên Hiệp Quốc tâm sự. “Nếu một ngày nào đó bạn phát hiện mình bị nhiễm HIV dương tính, bạn thấy rằng thế giới này sụp đổ hoàn toàn. Thế làm sao bạn có thể giúp họ vượt qua những cú sốc tâm lý nghiệt ngã như thế? Không ai có thể làm tốt hơn bằng chính những người bạn cùng cảnh ngộ cùng chiến đấu cho sinh mạng của mình.”

Trước mắt các nhóm đã có những mục tiêu cơ bản là mỗi tháng tiếp xúc với các bệnh nhân HIV/AIDS vài lần cùng trao đổi kinh nghiệm và khó khăn. Nhưng khi các tổ chức này lớn mạnh, họ bắt đầu đ ư a ra các họat động cụ thể cho các thành viên của mình.

Nhóm đông nhất và kiện toàn nhất ở phía Bắc là nhóm Những Tương Lai Tươi Sáng có trụ sở tại Hà Nội và có 13 chi nhánh trên 10 tỉnh thành.

Các thành viên thành lập ra nhóm này do tình cờ gặp nhau ở Vòng Tay Bè Bạn, một tổ chức do nhà nước quản lí. Nhưng vì muốn hoạt động độc lập, họ đã thành lập nhóm Những Tương Tai Tươi Sáng vào tháng Giêng năm 2003 và đến nay đã có khoảng 550 thành viên.

Trên bức tường của các khu phố trung tâm Hà Nội là các hình ảnh hoạt động của nhóm, hình ảnh Chiếc Nón Kì Diệu thuộc chương trình trò chơi truyền hình giáo dục mọi người về căn bệnh HIV/AIDS, hàng loạt các câu tuyên truyền cổ động trong đó có câu viết rằng “Không tiêm chích ma túy và hành nghề mãi dâm.”

Các nhóm cung cấp tiền bạc và chăm sóc các thành viên có hoàn cảnh khó khăn và bệnh nặng nhất. Họ cũng có những dự án giáo dục gia đình và xã hội về căn bệnh HIV/AIDS.

Nhóm Những Tương Tai Tươi Sáng giảm giá thuốc, có khi đến phân nửa nhằm kéo dài cuộc sống cho các thành viên của mình. Nhóm đang bắt đầu một dự án đầy tham vọng hơn. Đó là dự án đưa bác sĩ đến khám miễn phí và thử máu đồng thời cho biết bệnh nhân đang ở thời kì nào của căn bệnh.

Ông Tùng, trưởng nhóm cho biết “việc để người bệnh HIV dương tính đến khám ở bệnh viện hoặc bác sĩ tư thì thật là phức tạp. ” Ý kiến này cũng được các thành viên trong nhóm thừa nhận qua các bệnh án được thu thập từ lần đầu tiên nhóm đưa bác sĩ đến khám cho trung tâm của mình.

Một chi nhánh khác của nhóm Những Tương Tai Tươi Sáng ở thị xã Vân Đồn, tỉnh Quảng Ninh có 131 thành viên, trẻ nhất dưới hai tuổi. Quảng Ninh là một trong số tỉnh có tỉ lệ người nhiễm HIV cao nhất ở Việt Nam. Nhóm này có hỗ trợ các dịch vụ tư vấn đặc biệt cho các thành viên nữ. Nhiều thanh niên bị lây nhiễm HIV qua tiêm chích ma tuý. Nhiều phụ nữ bị lây nhiễm từ chồng.

“Nhiều người biết rằng chồng mình bị nhiễm HIV nhưng họ nghĩ rằng nếu chồng mình bị nhiễm thì mình ắt phải sẽ bị nhiễm theo. Họ không dùng bao cao su vì trong thâm tâm của họ, chuyện ấy là bình thường. Vấn đề ắt phải xảy ra thôi.” Bùi Hạnh, một phụ nữ 35 tuổi tâm sự. Cô trước đây là trưởng nhóm Vân Đồn nhưng bây giờ đang công tác với các Tình Nguyện Viên Liên Hiệp Quốc.

Cùng cảnh ngộ với các phụ nữ khác, nhưng Huệ Phạm không biết mình đã mắc bệnh. Lúc mang thai và khi đi khám bác sĩ thì cô mới biết mình nhiễm HIV. Thật là khủng khiếp khi cô biết mình mắc một căn bệnh nan y. Đau đớn nào hơn khi biết rắng mình đời mình bị dùi sâu xuống tận cùng xã hội.

Phạm tâm sự rằng “Tôi có cảm giác như mọi người đẩy tôi ra bên ngoài xã hội. Tôi phải làm một cái gì đó. Mọi người cho rằng chỉ có những người xấu mới nhiễm bệnh nhưng tôi muốn mọi người hiểu rằng nhiều phụ nữ ở Việt Nam và trên thế giới cũng đều bị nhiễm HIV. Điều đó hoàn toàn không phải là lỗi của họ.”

Vì vậy Huệ đã xuất hiện trên một chương trình truyền hình về HIV/AIDS, tự nhận là một trong hai người công khai tuyên bố mình bị nhiễm HIV và sau đó tiếp xúc với những người bệnh HIV/AIDS. Họ đã thành lập nhóm Hoa Phượng Đỏ, tên một loài hoa ở Hải Phòng vào tháng Hai năm 2003 và hiện có khoảng 50 thành viên tham gia.

Hoạt động của nhóm là đóng tiền học phí cho các em nhỏ mồ côi bị nhiễm AIDS. Ngoài ra, nhóm còn tham gia chăm sóc người bệnh.

Nguyễn Quang, một Việt Kiều đồng thời cũng là chuyên viên tư vấn sức khỏe làm viêc với nhóm nói rằng “họ là những người làm những công việc mà không ai muốn làm.”

Một khi có bệnh nhân AIDS qua đời, các thành viên nhóm Hoa Phượng Đỏ quét dọn và chôn cất vì gia đình họ sợ lây nhiễm. Họ cũng tổ chức tang lễ cho người chết.

Nguyễn nói rằng gần đây anh đã tổ chức một hội thảo cho nhóm vì có một vài thành viên bị tổn thương tâm lý.

Anh tâm sự “Các thành viên cho rằng họ không thể yên giấc khi trong đầu luôn ám ảnh về sự việc ấy. Hình ảnh một người đàn ông chết lịm bên vệ đường do gia đình không muốn ông chết trong nhà của mình.”

Nhóm Hoa Sữa có 40 thành viên phần lớn hoạt động ở quận Đống Đa, Hà Nội. Ngoài công việc nấu cháo cho các bệnh nhân HIV/AIDS, nhóm còn hướng dẫn các thành viên của mình cách uống thuốc và gặp nhau mỗi tuần để thu thập ống chích do các con nghiện để lại ở các khu công cộng quận Đống Đa, nơi trẻ em thường đến vui chơi.

Ngoài ra nhóm còn thực hiện những hoạt động với quy mô nhỏ nhưng không kém phần quan trọng – đó là việc tổ chức các ngày lễ hoặc các tiệc sinh nhật để tạo hưng phấn cho các thành viên.

Ngô Phát, 32 tuổi, cho rằng “những người nhiễm HIV rất thông cảm cho nhau. Mục đích là làm sao để sống hết mình.”

Ngô bị HIV dương tính kể từ năm 199